The Republic Of Vietnam Special Commando Forces / Nơi Gặp Nhau của Huynh Đệ Nha Kỹ Thuật Trên Toàn Thế Giới
Tuesday, March 23, 2010
Monday, January 25, 2010
NHỮNG NGÔI MỘ PHỦ LÁ CỜ VÀNG
Đến ngày nay, đã hơn 35 năm qua dễ mấy ai còn nhớ đến họ.
Xin thắp một nén nhang cho những bạn bè đã nằm xuống trong cuộc chiến vừa qua.
Thursday, January 21, 2010
Wednesday, December 30, 2009
Tuesday, November 3, 2009
35 Năm Trở Về Nơi Chốn Củ
Trên Biển Đông chiều 30 tháng 4 năm 1975
Trên đường di tản trong khoang Tàu từ Việt Nam sang Subic Bay, Philippine
Đảo Guam tháng 5 năm 1975
TQLC Hoa Kỳ lên tàu hưóng về Biển Đông cứu người Tỵ Nạn
Subic Bay Phi Luật Tân tháng 4 /1975
Đào Guam chặng số 2 cho người Tỵ Nạn
Đào Guam với tàu chở đầy người Tỵ Nạn cập bến
Đảo Wake chính giữa Thái Bình Dương trạm số 3 cho người Tỵ Nạn
Nhận quà cứu trợ
Trại Pendleton, 1975 chặng đường số 4
Bùi văn Hai Nhảy Dù
Quyên góp giúp anh em NKT lần đầu tư gia anh Minh Cận
San Diego the frist wedding of the Refugee Nguyễn Quang Châu Đoàn 11/SCT/NKT
Camp Pendleton 1975 Thanh 71, Hòa 72, Hai ND, Châu Rè 71 hàng sau Trung 71 và Huệ Râu 68Monday, November 2, 2009
Memorial Service cho Tuan / Monday 6:30 PM
hình bóng họ cũng dần mờ theo năm tháng, nhưng trong tâm tư không xóa nhòa.
Ba mươi lăm năm sau, hai Ông Bà già Mỹ Ông Ken và Bà Donna Wagstaff , thăm viếng giúp đở và thật tận tình cho những ngày cuối đời của Tuấn.
Trước hôm lễ Tưỡng Niệm "Memorial Service" Bà Wagstaff đã in ra mấy chục tấm fliers đi khắp mọi nơi, mọi nhà mà Tuấn đã từng sinh hoạt và ghé qua, để mời họ đến tham dự lễ Tưỡng Niệm, ngay cả đến Chùa Bát Nhả và những khu homeless trên Santa Ana dọc đường Frist St.
Buổi lễ thật đơn sơ và cãm động những người truyền giáo Hoa Kỳ làm thánh lễ bằng tiếng Việt Nam , hát thánh ca bằng tiếng Việt Nam và nghi thức đầy đủ và thật đầy đủ.
Xin cám ơn các anh em Nha Kỹ Thuật đã đến với Tuấn, cám ơn các bạn trẻ trong nhà Thờ, Mục Sư và nhất là Ông Bà Wagstaff.
Những người Mỹ với "Tấm Lòng" 35 năm trôi qua, bây giờ gặp lại họ.
Xin dâng hiến tất cả nồng nàn cho đời sống tuyệt diệu
và Xin hạnh phúc cũng như an bình đến cho tất cả.

Chiều nay Thứ Hai 2.11.2009
Sẽ có buổi lể Memorial Service cho Vũ Ngọc Tuấn ĐCT 71
lúc 6:30 PM
Tại 10330 Bolsa Ave
Westminster, CA 90683
( chính giữa Brookhurst và Uclid)
Xin mời anh em NKT địa phương đến tham dự
Thursday, October 22, 2009
Tuấn
"Hôm thứ sáu hăm ba tháng mười sau khi nhận được chấp thuận gia đình nó từ Việt Nam, nó được hõa thiêu, nó đã dâng hiến "donated" tất cả những gì ngưòi ta có thể xử dụng trên thân thể nó"
bên ngoài hành lang hai ông bà già người Mỹ nhận nó làm con nuôi, một thằng bạn homeless và một ngưòi anh bà con chú bác không gặp từ lâu, mà mỗi muà Giáng Sinh nó không quên gữi thiệp. Không nhang khói, không kèn trống, không phủ kỳ và cũng không ngưòi thương khóc.
Hôm nay thứ hai ngưòi ta sẽ đưa tro của nó, một nữa gữi về gia đình nó ở Việt nam, một nữa kia sẽ chia làm hai, thằng bạn nó để trên xe Van một góc tư và phần còn lại cho ngưòi anh bà con chú bác.
Nó cũng được thằng bạn đến nhà thờ xin Cha rước lễ, và bây gìờ Linh hồn nó thật sự an nghĩ và bình thản như tâm hồn bạn đang đọc những dòng chữ này .
Xin Linh Hồn Tuấn Ở Một Nơi Nào Thật Bình Yên Nhất
Một ngày,
tôi đi qua,
trại lính ngang nhà,
thấy một lá cờ,
với một vòng hoa.
chung quanh đây,
có ai đâu,
đưa tiễn anh về,
đưa tiễn anh vể,
đưói lòng mộ sâu
mẹ chẳng kịp về
đưa đón anh đi
tôi thấy tôi buồn !!!
Tuấn,
Chiếc xe Van màu xanh đã ngã màu, rĩ sét theo năm tháng trên góc đường Raitt và đường Frist st, thành phố Santa Ana, California. Khu bên trong đường First hình như mọi góc đường đều có những ngưòi không gia cư, hầu như cả một khu này những ngưòi homeless không biết họ từ đâu đến thật đông và đầy dẫy. Từ ngày biết tin và kiếm được nó thỉnh thoảng ghé qua thăm, và tìm hiểu thêm về đời sống của nó, đời sống của một Hạ Sĩ Quan Quân Lực VNCH mà nó từng là Nhân viên Toán thuộc Đoàn Công Tác 71 SCT/NKT/BTTM/QLVNCH. Nó sa cơ thất thế, bệnh hoạn và trờ thành homeless. Mấy năm nay những tháng ngày trôi qua, những đêm lạnh giá mùa đông thỉnh thoảng chợt nghĩ đến Tuấn rồi tự hỏi không biết bây giờ nó đang làm gì, nhất là những ngày đông giá, thỉnh thoảng cuối tuần ghé qua thăm nó, có khi hên thì gặp, ngưọc lại có hôm xách xe không đi về, vì nó không có điện thoại để liên lạc và những ngưòi quen nó cũng cùng cảnh ngô như vậy , có khi còn tệ hơn nữa.
Khu bãi đậu xe sau văn phòng công đồng của bà Mai Công là giang san của nó. Mỗi ngày nó dọn dẹp vệ sinh, rác rến và làm công việc lặc vặt ngưòi ta cho nó mười dollars kể ra nó cũng có thớ lắm vì cà chục đứa chỉ có một mình nó được ưu đaỉ như thế, nó rất hoạt bát và lanh lợi và mưòi đồng này nó để dành mua mì gói về cho một đám đệ tử của nó, có những đứa vợ con đàng hoàng, thất nghiệp đi homeless, những đứa khác nghiện ngập và say sưa, đủ cả mọi sinh hoạt của một góc phố, một góc nhỏ của cảnh đời chật vật







BÓNG MA BIÊN GIỚI





